Và vào những lúc như thế này, ta nhớ về bạn, về những lúc bạn đi bên cạnh ta, vô tư thôi, nhưng vẫn nhớ.
Chao ơi, ta ước gì giờ này được ở bên bạn, làm sao ta có thể quên được???
Nhớ……………………………………………….
Và vào những lúc như thế này, ta nhớ về bạn, về những lúc bạn đi bên cạnh ta, vô tư thôi, nhưng vẫn nhớ.
Chao ơi, ta ước gì giờ này được ở bên bạn, làm sao ta có thể quên được???
Nhớ……………………………………………….
1. Mấy hôm nay tự dưng mất ngủ, cả ngày cũng như đêm. Tim đập mạnh và hồi hộp, tự dưng vậy thôi, cảm giác giống như đang có một điều gì đó bất thường hoặc không tốt đang hoặc sắp xảy ra, kiểu giống như là linh cảm. Nhưng mình chẳng thấy lo lắng, chỉ biết cố gắng làm việc bình thường và hoàn thành tốt mọi thứ một cách tốt nhất, còn những điều gì tất yếu xảy ra thì phải xảy ra, không cần phải lo lắng, vì càng lo lắng càng không được gì mà thêm mất ngủ nữa.
2. Nhận được tin nhắn offline của một người bạn. “t về rồi. Khi mô rảnh thì rủ bạn đi uống nước”. Đại khái vậy. Nếu mà lúc trước, mình sẽ mừng cuốn lên nhưng giờ đây, không vui cũng không buồn, không háo hức cũng không mệt mỏi, chỉ là đọc rồi tắt tin nhắn, tính xem tuần này mình còn rảnh buổi nào không rồi sẽ rủ đi, rứa thôi. Kiểu như mình đã quá quen thuộc với cái điệp khúc này, nên chẳng còn cảm xúc gì mới mẻ nữa. Giá mà có thể nhắn một câu khác hơn hoặc chí ít nhắn cho mình qua điện thoại. Cũng chỉ là phương tiện thông tin thôi mà, khi mà tình cảm như nhau thì nhắn bằng cách nào cũng như nhau mà thôi. Không thấy chán và cũng chẳng thấy buồn. Sợ nhất là cảm giác này, kiểu như chỉ là bằng mặt không bằng lòng. Nhưng mình hiểu, tình cảm mình quá sâu sắc nên mới như thế này, đây là một lớp màng tâm trạng phủ lên trên, giống như một tô cháo trắng khi để lâu vài giờ, phía trên tạo ra một lớp màng cứng giòn, nếu tách ra thì phía dưới vẫn là cháo và còn ngon lắm. Thế đấy, ghét cái kiểu tâm trạng thế này.
1. Ta mong muốn một chốn bình yên, để ngẫm nghĩ cuộc đời và ngợi ca cuộc sống. Một chốn dừng chân uống miếng nước mát của dòng chảy cay đắng đang lênh láng tràn lên như con nước một chiều cuối thu.
Những con người đi ngang qua chốn này, hoặc giả không biết về ta, hoặc giả chỉ ngó nghiêng ta, hoặc giả chỉ có một mối quen biết sơ qua với ta. Và ta mong như vậy, để cuộc sống của họ không xáo trộn, để suy nghĩ của họ không thêm phức tạp, để niềm vui mãi ngự trị trong tâm trí và con tim còn đầy thổn thức của xứ trần gian vốn lắm gian tuân và oằn ẻo này.
2. Nhưng hôm nay thoáng một nỗi buồn. Có lẽ đó là nỗi buồn triền miên mà ta chẳng gọi được thành lời, chẳng làm cho nó thành hình thành dạng để ngắm nghía hay chí ít cũng để có thể chìa tay ra hứng lấy, như hứng giọt sương long lanh của một sớm mùa thu, rồi tự thân nó tan đi trong bàn tay ngày càng chai sạn với tháng ngày.
Và cũng có lẽ, ta đã nhầm, sự lầm lẫn một lần nữa chăng bởi chính sự nhạy cảm không đáng có của bản thân? Để ta lại ngỡ về tình yêu. Mà có lẽ là ta yêu thật, nhưng là yêu trong một sát na! Trong sát na đó, ta hết mình yêu thương người con gái ấy, để rồi, trong sát na tiếp theo, ta vu vơ nhận ra rằng tình yêu dường như chỉ là sự đánh đố của xa hoa với niềm riêng không sao với nổi, thoáng qua nhanh như cơn gió mùa hạ, làm mát tâm can nhưng rồi cái nóng bức vả mồ hôi không vì vậy mà chịu lìa xa; chỉ cho đến khi mùa thu bất chợt đến, cái se lạnh của mùa về trở gió mới làm ta giật mình tỉnh cơn mê. Chao ơi, sao ta mãi cứ vướng vào trong những chuyện tình xưa nay vẫn cứ mãi na ná nhau như vậy? Sao cái chuỗi dài ấy cứ mãi chạy loăn quăn và bám víu lấy ta. Gặp gỡ – Cảm thấy yêu thương – Nghĩ là không phải của mình – Trở thành bạn – Lại cảm thấy yêu thương như không kìm nén được – Rồi hết – Rồi vu vơ buồn và có cảm xúc để viết, để đùa nghịch với những câu chữ mà bình thường có đánh chết ta cũng chẳng thể nghĩ ra. Bởi vậy, ta vẫn luôn sợ ta mang trong mình tình yêu nghệ sĩ, của người cha vốn mang dòng máu văn thơ mà cả một đời đã làm khổ mẹ ta. Rồi ta lại sợ, có khi nào mình cũng như vậy, làm khổ người con gái mà ta sẽ yêu thương.
3. Rồi ta tìm về với Pháp, để tự thức tỉnh chính mình, để ta không đi mông lung trong nẻo khổ niềm đau. Ta chẳng dám so mình với các bậc vĩ nhân xưa, nhưng khi đọc “Tự thú” của Lev Tolstoy, ta sợ ta sẽ lặn lội và quằn quại trong nỗi dằn vặt, đau đớn, nghĩ suy day dứt, thất vọng, tìm kiếm, khủng hoảng, nhất là khi ta mất niềm tin. Nhưng rồi thế nào đây? Thôi, hãy để một ngày mai ta lại mông lung tiếp.
4. Những người bạn của ta, hôm nay, chẳng ai biết về ta, biết về mọi thứ quanh ta và những người biết về ta, rồi cũng lần lượt đi về miền xa thẳm, mang theo những câu chuyện nhỏ về cuộc đời và nguyên cớ ta được sinh ra trên cõi đời này. Ta chẳng tin vào số phận, vì số phận vốn chẳng có trên cuộc đời này, vì số phận đồng nghĩa với sự định đoạt của một đấng tối cao, mà ta biết chỉ có ta mới định đoạt cuộc đời của mình.