Feeds:
Bài viết
Phản hồi

DSC02164.jpg picture by rinrinkudo95127

Tôi ru em ngủ

Một sớm mùa Đông

Em ra ngoài ruộng đồng

Hỏi thăm cành lúa mới

Tôi ru em ngủ

Một sớm mùa Thu

Em đi trong sương mù

Gọi cây lá vào mùa

Một buổi sớm mùa đông. Khi những chập chờn của mộng mị vừa cố tan đi, ta dong xe ra xa thành phố, nơi những náo nhiệt hằng ngày chẳng thể cho ta sắc âm của một sớm bình minh. Để rồi, được rảo những bước chân nhẹ tênh không vướng bận trên con đường mòn với ngút ngàn là những cỏ xanh, vẫn còn đọng lại chút sương khuya chưa thức tỉnh.

Ta thênh thang bước và ước gì, giữa những tháng ngày này, ta cũng bước được an nhiên như vậy. Khi mà mỗi bước chân, ta lại phải xét xem suy nghĩ. Phải nghĩ xem, không biết nên tiến hay lùi, không biết lần đặt bước này sẽ đưa ta đến một xa lộ với bao la hương sắc của ban mai hay dẫn ta vào một u ám của một buổi chiều chưa kịp tắt ánh tà dương. Nhưng không sao. Những lẫn khuất trên con đường ta bước, cho ta những khó khăn nhưng cũng ban ân huệ của sự khôn lớn. Nếu không, ta sẽ nhàm chán khi mãi gậm nhấm những bước chân đều đặn và nhâm nhi khúc hát sáng màu.

Chút ánh sáng của hoàng tử mặt trời chưa đủ thức tỉnh hắn nàng công chúa đỏng đảnh vừa kịp vươn mình ngái ngủ. Man mác một chút sắc tím của bông súng trộn lẫn sắc vàng ngây thơ của vương vãi những hoa rong. Rồi những e ấp của một buổi ban mai cũng qua đi trong chầm chầm của ánh dương. Thấy yêu Huế hơn bao giờ…

Dạ thưa xứ Huế bây giờ

Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương

(Bùi Giáng) 

Ta thương một ít ỏi của khí trời thư thái thong dong.

Ta thích một tí gì đó của sắc vàng hoa dại.

Ta yêu một buổi sớm ban mai se lạnh.

Để biết quý một chút ấm áp của ánh mặt trời.

Tôi ru em ngủ

Một sớm mùa Xuân

Em hôn một nụ hồng

Hỏi thăm về giọt nắng

Tôi ru em ngủ

Hạ cũng vừa sang

Em hôn lên tay mình

Để chua xót tình trần.

 

Ngày xưa rất xưa ấy, có chục nàng công chúa, hồn nhiên như mây trên bầu trời, đùa giỡn với gió và trăng, được tự do cùng mưa hát vang…

Thật ra tui định viết khác nhưng mà tự nhiên viết xong mấy chữ “Ngày xưa rất xưa ấy” thì nhớ đến bài hát này nên vít lun như zậy, hehe. Bây giờ quay lại vít đàng hoàng tí coi.

Ngày xưa rất xưa ấy, ôn bà ta đã nói đến chiện tình iu, kiểu như Mị Châu nì, chiện này nổi như cồn, nổi đến nỗi mà nhà thơ Tố Hữu phải mần lun nguyên bài thờ bình loạn về cô này:

“Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu,

Trái tim lầm chỗ để trên đầu.

Nỏ thần vô ý trao tay giặc,

Nên nỗi cơ đồ đắm bể sâu.”

Rùi chiện Tấm Cám hay gì đó cũng có tình iu nì, rùi chim chiết gì đó mà nổi đến độ người ta dùng tên này đặt cho một bộ phim với nhân vật chính là bạn cũng gì đó lun, tui nhớ truyện có câu như sau: “Vàng ảnh vàng anh có phải vợ anh bay vào tay áo”, hehe. Mà sau này do nhìu lý do khách và chủ quan khác nhau có người đổi chim Vàng anh thành Vành khuyên. Nên khi cô giáo dạy cí chiện này, đến cí đoạn phải đọc câu trên thì cô đọc là “Vành khuyển vành khuyên có phải dây chuyền bay vào cổ anh”, haha.

Rùi sau đó đến rất nhiều cụ ông và cụ bà khác nhau đã có rất chi là nhiều vần thơ cũng như áng văn nói về chiện tình iu. Bi thương có mà lạc quan yêu đời phơi phới cũng có. Trong số đó ta ko bao giờ quên kể đến Xuân Diệu, hehe. Cụ viết hay đến độ mà “Thơ duyên” trở thành một trong những bài thơ tình yêu hay nhất thế giới và được đưa vào tuyển tập thơ tình thế giới đàng hoàng chơ ko phải tui bịa ra nói chơi mô nà. Thiệt tình mà nói, đời viết văn mà có một bài đăng như zị thì khi chết cũng hem tiếc nuối gì nữa cả. Hihi.

Trong nền văn học hiện đại đổi mới phơi phới sau này thì có ô cha là vô vàn bài vít về tình iu. Thế giới cũng nhìu mà tui nhớ nhất là bài “Tôi yêu em” của cụ Puskin. Cụ này người Nga thân yêu và chắc là ai cũng bít cụ.

Cho nên hôm nay tui quay trở về nói chiện tình iu trong entry này thì ai mà có đọc được thì cũng đừng thấy lạ là vì sao tui lại vít về tình iu mà ko phải thứ gì khác!!! Hiểu hem hiểu hem bà kon, kaka.

Để đơn giản tui sẽ nói về tình iu nam nữ. Mấy thứ tình iu khác thì cũng tương tự.

Cụ Xuân Diệu viết:

“Làm sao cắt nghĩa được chữ yêu

Có khó gì đâu một buổi chiều

Nó chiếm lòng ta bằng nắng nhạt

Bằng mây nhè nhẹ gió hiu hiu”

Thế mà SGK môn GDCD đã làm trái lời cụ, sách này định nghĩa được tình iu mới ghê, đó là “tình iu là thứ tình cảm cao nhất giữa nam và nữ”. Thực ra định nghĩa này vô thưởng vô phạt. Vì tình iu là thứ mà có định nghĩa hay ko cũng ko ảnh hưởng gì đến nó, kaka.

Nhưng chiều này (em ra phố thị), khi nằm gắng trên gường sau lúc ngủ dậy, tui đã ngộ ra một thứ rất hay. Ko phải là định nghĩa về tình iu, mà là “dấu hiệu nhận biết tình iu”!!! Ghê hem.

Sau khi vật vạ suy nghĩ và vứt đi những dấu hiệu ko cơ bản, tui rút ra được có 2 dấu hiệu cơ bản sau đây.

Một là nỗi nhớ. Nỗi nhớ là yếu tố cơ bản và ban đầu nhất để nhận biết ta đang iu. Có thể là nhớ cồn cào như buổi sáng dậy chưa kịp ăn tô bún, cũng có thể nhớ rảo rạo như khi nhai cái bánh tráng mới nướng, mà cũng có thể là nhớ âm ỉ như đau bụng sau khi ăn xong một tô bún và một cái bánh tráng ở trên. Nói chung là nhớ. Nỗi nhớ này được cụ Nguyễn Bính khái quát thành một thứ, và cụ dùng mĩ từ “Tương tư” để chỉ nó:

“Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông

Cau thôn Đoài, nhớ giầu không thôn nào”

Thôn nào, thôn nào, thôn nào đây???

KHông còn nỗi nhớ, là ko còn tình yêu. Nó là điều kiện cần để có tình yêu và biết mình đang iu. Nhưng tất nhiên ko phải là điều kiện đủ, vì để có tình iu thì còn nhìu thứ khác như là khả năng tán tỉnh, khả năng tài chính, khả năng đẹp trai hay xinh gái, … và khi đã quen nhau gặp gỡ chuyện trò rùi thì có thêm khả năng tâm hồn nữa. Ví dụ zậy.

Nói chung tình iu là thứ rất phức tạp nhưng rất may là tui đã tìm ra được dấu hiệu cơ bản nhất ở trên.

Dấu hiệu “hai là” chính là “sự tự hào”. Cí này ko chỉ cho tình iu nam nữ mà cả tình iu gia đình, iu nước thương nòi, vân vân và vân vân. Thứ cảm xúc này lại ko phải là dấu hiệu cơ bản mà là dấu hiệu cấp cao. Tức là khi bạn đã biết bạn iu và bây giờ là khẳng định chắc chắn tình iu. Khi tình iu đã chín mùi (tức là chín và bốc mùi) thì sự tự hào là yếu tố chắc chắn phải có, nếu bạn chưa có “tự hào”, tức là tình iu của bạn đã chín mà chưa bốc mùi (cí ni thì ko đáng lo lắm, vì vài ngày nữa sẻ bốc mùi thôi, đặc biệt là trời lạnh ít tắm như thía này) hoặc đã bốc mùi nhưng chưa chín (cí loại ni thì nguy hiểm hơn rất nhiều, tại vì bạn dú nó quá kỉ, đến nổi còn sống mà đã thúi và bốc mùi rồi, nhưng ko sao, hãy phơi khô nó và đem làm mứt hay làm mắm cũng được).

Tự hào ở đây là tự hào về tình iu và người iu của mình.

Zí zụ bạn rất là giàu và bạn iu một người rất là nghèo, bạn cảm thấy ko tự tin lắm khi cả hai cùng nhau đi chơi hay đi đám cưới một đứa bạn ăn cơm trước kẻng, thì nghĩa là bạn chưa iu thật sự. Vì ông cha ta đã có câu:

“Chồng em áo rách em thương

Chồng người áo gấm xông hương mặc người”

Tất nhiên là phải cùng nhau làm sao để hết “áo rách”, nhưng mà bài này đang thuộc chuyên đề “dấu hiệu nhận biết tình yêu” nên vấn đề kia chưa dám lạm bàn, kaka.

Lấy một zí zụ nữa là lòng iu quê hương đất nước đi. Nếu mà iu quê hương thì tất nhiên là tự hào về nó. Hai tiếng Việt Nam sẽ luôn vang vọng, chứ ko phải chỉ khi nào bóng đá nam thắng và ta cũng thắng tỉ số thì mới la cho to còn ko thắng thì thôi. Cái kiểu iu nước đó là iu nước hoặc giả tạo hoặc phong trào hoặc tào lao.

Nhân đây nói chiện bóng đá lun.

Hôm trước có entry “chiện nên vui hay buồn” định nhảm thứ này nhưng bận chưa nhảm được.

Nhiều người nói buồn khi VN thua trận đó. Tui thì tui thấy cũng thường thôi. Mà rất may là thua. Nếu trận đó mà thắng thì người ta tưởng bóng đá VN chắc đã lên tầm thế giới, lên đẳng cấp quốc tế rùi cũng nên. Nhưng thật ra vẫn là “Seagame làng, bóng đá xóm” (lời của nhà văn N.Q.Lập) mà thôi, hehe. Rùi ngày 22 tháng 12 sẽ là ngày hội bóng đá toàn dân cho mà coi. Các trang web sẽ nô nức đăng tin bóng đá, rồi phỏng vấn phù thuỷ này phù thuỷ nọ, vân vân và vân vân.

Cí việc mà ta ùa nhau xuống đường ăn mừng đó là cái lối iu nước phong trào. Và điều này cũng cho thấy, đã rất lâu, từ rất lâu, giới trẻ ko có được một sự kết nối lòng tự hào với nhau. Người ta chỉ chờ có dịp đá bóng để cùng nhau ăn mừng, cùng nhau nhảy múa, cùng nhau la hét, nhưng sự tự hào dân tộc ko phải chỉ nằm trong tiếng khua xoong gõ nồi, trong tiếng rú ga gầm hét.

Thứ nữa, cũng cho thấy xã hội đang tiềm tàng những bất ổn. Người ta càng ngày càng ko biết định hình cho hành động của mình, càng ko biết hành động của mình là tốt hay xấu, ảnh hưởng đến người khác như thế nào. Không thể lấy mục đích tốt mà biện minh cho hành động không tốt, vì một hành động ko tốt sẽ dẫn đến một kết quả không tốt, mà một kết quả không tốt, không bao giờ là kết quả của một mục đích tốt.

Và rồi VN đã thua trận. Vắng lặng. Im ắng. Một tâm lý mang nặng thắng thua vẫn còn đeo đẳng nơi đây. Khi mà niềm tự hào dân tộc phụ thuộc vào tỷ số của một trận đấu bóng đá, thì cần phải xem lại nhiều thứ.

Thôi, nói chơi zậy thôi vì đây ko phải chủ đề chính của entry nên cũng ko dám lạm bàn, kaka.

Nói chung là tui mún nói tình iu thì tất iếu phải có hai thứ cơ bản nhứt là “nỗi nhớ” và “sự tự hào”. Thiếu hai thứ này là chưa có tình yêu. Có hai thứ này thì cũng chưa hẳn có tình yêu, kaka.

Ước mơ

Mình là người có nhiều ước mơ. Ít nhất là cho đến trước khi bước qua tuổi 17, cái tuổi mà họ hay gọi cho tụi con gái là: “con gái mười bảy bẻ gãy sừng trâu”, hehe. Có lẽ đúng là con gái thì cần bẻ gãy sừng trâu, còn con trai thì không cần. Lý do  rất dài và rộng.

Ước mơ thì đi kèm với mơ ước. Có những ước mơ rất vĩ đại, còn lại đa số là nhỏ bé và phần đông là viễn vông. Gọi là Những ước mơ con trẻ hay trẻ con chi đó cũng được.

Mình nhớ là cho đến lúc lớp 6, mình vẫn mơ ước mình có hai chiếc xe, một chiếc xe ben và một chiếc xe cẩu! Xe ben đồ chơi a, không phải xe ben thật chạy vù vù trên đường Bùi Thị Bụi và tung mịt mù khói như bây giờ. Xe cẩu tất nhiên cũng đồ chơi luôn. Xe cẩu đúng là hiếm thấy, mỗi khi có xe cẩu tức là có xe nào đó đang cần cẩu, nghĩa rằng có xe đang gặp tai nạn, sự cố. Mình tất nhiên con nít chỉ biết rất vui vì được thấy xe cẩu. Có vẻ như con nít luôn thích coi xe chạy, đặc biệt là các loại xe mà làng mình gọi chung là “xe to”. Cứ hễ xe gì mà gắn động cơ và to hơn xe đạp, xe máy thì được gọi là xe to. Lúc đó có một loại xe khá thú viị mà bây giờ đã bị cấm tiệt, đó là xe lam. Có lẽ xe này màu lam??? Trong ký ức zỏ bé của mình thì không có ký ức về màu xe, chỉ nhớ đó là loại xe 3 bánh, nổ kêu bẹt bẹt và rất dị xương. Xe này nói chung chạy không nhanh, mà thật ra đa số xe thời đó đều chạy không nhanh, chứ không phải xe nào cũng vèo vèo èo èo như bây giờ. Chắc là rứa nên có rất nhiều người bu bám theo, nên có thuật ngữ “bu xe lam”. Hehe. Đoán thế.

Nói chung là mình vẫn thích có xe cẩu và xe ben. Xe ben để xúc cát, vì lúc đó cái trường cấp 2 trước nhà mình đang làm, nếu có xe ben mà xúc cát cùng tụi trong xóm thì rất hay. Xe cẩu thì oách hơn, vì sẽ được cỏng các xe khác, thấy ra mình vĩ đại, hehe. Nhưng nói chung là đến bây giờ, khi ước mơ đã không còn – đã tắt, mình  vẫn chưa có hai thứ đó. Tuổi thơ của mình gắn liền với đồ chơi ké hoặc nhìn họ chơi hoặc ở nhà một mình.

Nói chính xác là mình ở nhà một mình bắt đầu từ lúc học lớp 3, khi mà mệ ngoại mình mất. Bây giờ nghĩ lại mới thấy, người bà chính là khung trời tuổi thơ cổ tích của mọi đứa trẻ. Khung trời ấy dường như cũng khép lại khi mệ ngoại mình cất cánh bay, theo kiểu những người bà tốt của trẻ thơ thì bay lên thiên đường theo mệnh lệnh Thượng đế và chỉ còn biết nhìn hướng về đứa cháu thân yêu tội nghiệp nơi trần gian. Và rồi nghĩ kỹ thì thấy, đó là số phận. Bây giờ khi rảnh ngồi xâu chuỗi các sự kiện của tuổi thơ lại, thì thấy, tất cả dường như là sự chuẩn bị cho ngày điều gì đến phải đến. Đó là nghĩ zậy thôi. Hehe.

Đến lớp bảy, mình không còn mơ xe ben, xe cẩu, xe lu, xe tăng hay bất cứ xe gì nữa. Mình mơ về một người con gái. Ẹc ẹc. Lớp 7, bắt đầu một thứ mà đứa mô đúng nói là yêu. Cả nhóm. Nhóm ni được đặt tên là YS. Không phải là Ý viết nhầm mô, mà là y s, nghĩ là yêu sớm, kaka. Nói thiệt, lúc đó yêu theo đồng đội, kiểu như mấy đứa kia đều nói là thích một bạn mô đó, mình cũng phải nát óc bịa ra một đứa trong lớp, huhu. Vẫn nhớ như in đó là cái lúc cả bọn học thể dục và kéo nhau lên nằm nghỉ bãi cỏ sau lưng chùa, rồi lập hội, cắt cỏ ăn thề, haha. Chỉ cho đến lớp 8 thì đúng là thích một bạn gái thực sự, học lớp 7, và có về nhà chơi rồi rủ đi chơi đồ rứa, gọi là tán, rất hoành tráng. Lúc đó chưa có phim Hàn Cuốc nhìu như bây giờ, nhưng chiện tình thì cứ nói là như phim. Bạn này thích một đứa bạn thân trong nhóm của mình, đứa bạn thân đó tất nhiên đã có “bồ”, tội chưa, huhu, kẻ ăn không hết, người lần không ra. Với tinh thần nghĩa hiệp hay nếu ai chơi tui mà gọi là bỏ cuộc đi cũng được, không sao cả, mình đã quyết định “chấm dứt tình cảm” với bạn ấy. Đây là một quyết định khó khăn. Sau đó hai năm, tức là đến lúc lớp 10, mình mới thực sự quên được. Ghê hem, là tình yêu thực sự đó, mặc dù là thưở học trò. Cho đến lớp 11, chính xác là cuối, chính xác hơn là đầu 12, nói chung là tình cảm nó đến thì không ai mà biết chính xác được, vì khi nó mới đến thì lúc đậm lúc nhạt, mình mới bị cảm sốt lại. Ghê hem, kaka. Cái chiện tình cấp 2 vẫn chưa hết, hehe. Đến lớp 9, sau một hồi tán tỉnh thì cái bạn đó cũng có tình cảm với mình. Nhưng “ý trẫm đã quyết”, hehe. Nói chơi rứa thôi chơ khi mình đã quyết định một điều gì đó thì không thay đổi nữa. Nên dù trong lòng tình cảm vẫn còn nhưng cứ coi như không rồi đi đến chỗ chấm hết. Rứa đó rứa đó. Ghê hem. Đứa bạn thân mình sau này yêu một bạn khác nữa, lúc đó học lớp 9. Và cho đến bây giờ, hai đứa vẫn bên nhau. Thật đáng vui mừng. Cả hai đang học đại học.

Nhớ là lúc lớp 9. Mình bắt đầu biết đến internet. Có một quán chat nơi cầu Lòn, bây giờ gọi là cầu Chui, sách vở ghi là cầu Dã Viên. Suy nghĩ đầu tiên của mình là, nói chiện trực tiếp mà còn khó, huống chi chat ngồi gõ từng từ, biết khi mô gõ xong một câu hèo. Té ra khi đi chat mới biết. Thật ra cho đến lớp 10 mình vẫn chưa đi chat lần nào, mặc dù bạn mình đứa mô cũng đã có bạn qua mạng. Mình nhớ lúc đó, có một chuyện mà bây giờ nghĩ lại thì muốn khóc. Mẹ mình nói rằng con muốn đi chat chi đó cho biết không, mẹ cho tiền mà đi này. Một giờ chat 3000 đồng. Mẹ mình tổng cộng chắc chỉ có mười nghìn trong túi. Chắc chỉ rứa hoặc ít hơn. Tháng ngày đi học của mình là tháng ngày lo sợ nghĩ học. Vì không có tiền nộp học phí.

Có những ước mơ đã tắt ngấm, có những ước mơ thành hiện thực khi mà hiện thực đã đi qua từ lâu. Có những ước mơ viễn vông không bao giờ thành sự thật.

Mình nhớ là cho đến lớp 9, mình vẫn còn đeo đuổi một ước mơ. Đó là ước mơ về “Nhớ con sông quê hương”. Mình thích bài thơ này của nhà thơ Tế Hanh. Bài này ông nói về con sông Trà Bồng Quãng Ngãi quê hương ông. Một đứa trong lớp đại học của mình có quê ở Quãng Ngãi, nhà bên dòng sông Trà Bồng, cũng hay hát một bài hát về con sông này. Tất nhiên không phải là phổ nhạc bài thơ trên.

Ước mơ này rất kì lạ. Đó là quê hương có một con sông, sông Hương đi cũng được, cứ đến mùa hè là cạn veo!!! Để mình cùng lũ bạn lội qua bên kia sông hoặc ra giữa dòng bắt cá. Bên kia sông là cả một thế giới đầy màu sắc mà mình có thể tưởng tưởng như thiên đường. Điều này làm mình thích bài thơ Bên kia sông Đuống lúc học 12 của Hoàng Cầm

Xanh xanh bãi mía bờ dâu

Ngô khoai biêng biếc

Ðứng bên này sông luyến tiếc

Sao xót xa như rụng bàn tay

 và bài thơ gì đó của Nguyễn Đình Thi có câu: “Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn”.

Bên kia sông Hương cũng zậy, cũng bãi mía nương ngô, cũng dập dìu những con người gánh gánh gồng gồng. Đôi vai thêm trĩu nặng cùng với sự dẻo dai của đòn gánh. Những người phụ nữ tần tảo sớm hôm.

Bên kia sông đã là cả một thế giới lung linh thì bên trong lòng sông lại là cả một thế giới huyền hoặc. Mình nghĩ chắc là có long vương và bọn đệ tử ngày đêm hoạt động, ko biết sẽ tiến đánh xóm mình lúc nào, huhu.

Đây là một cái ước mơ mà đúng kì dị thật.

Bây giờ nhớ lại, thấy rất may ước mơ này không thành hiện thực. Vì sông Hồng đang cạn khô đáy, không có cá, không có nương dâu, nương ngô. Sẽ chỉ có sự cùng cực, nghèo đói và chết chóc. Ta đã phá đi một dòng sông và nhiều dòng sông. Nó giống như ta đang cắt gân và mạch máu của ta vậy. Hãy thử tưởng tượng mình đang lấy một cái dao lam thật ngót, rạch nhẹ lên cánh tay, cắt gân và mạch máu. Sẽ thấy yêu hơn những dòng sông.

Còn rất nhiều ước mơ khác nữa. Đã qua nhưng vẫn nhớ. Còn bây giờ, hình như không còn thích ước mơ hay mơ ước. Huhu.

Bài viết cũ hơn »